Ngay sau ánh bình minh của Cách mạng tháng Tám năm 1945, khi nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa vừa mới khai sinh giữa muôn vàn khó khăn của "thù trong giặc ngoài", Chủ tịch Hồ Chí Minh đã cho chúng ta thấy tầm nhìn xa trông rộng về vai trò của sức khỏe quốc dân. Người hiểu rằng, một dân tộc muốn tự cường thì mỗi người dân phải tự cường. Chính vì lẽ đó, vào ngày 30/01/1946, Sắc lệnh số 14 thành lập Nha Thể dục Trung ương đã được ký ban hành, đánh dấu sự ra đời chính thức của ngành Thể dục thể thao (TDTT) cách mạng.

Chủ tịch Hồ Chí Minh đã cho chúng ta thấy tầm nhìn xa trông rộng về vai trò của sức khỏe quốc dân
Sự kiện lịch sử này không chỉ là việc thiết lập một cơ quan hành chính, mà là sự xác lập một tư duy quản lý nhà nước mới: Thể thao là vì lợi ích của nhân dân và đất nước. Chỉ hai tháng sau đó, vào ngày 27/3/1946, Sắc lệnh số 38 tiếp tục củng cố bộ máy quản lý và đặc biệt là sự xuất hiện của bài viết “Sức khỏe và Thể dục” trên báo Cứu Quốc. Lời kêu gọi toàn dân tập thể dục của Bác khi ấy như một luồng sinh khí mới, khơi dậy phong trào “Khỏe vì nước” rầm rộ khắp nơi. Tư tưởng của Người về việc mỗi một người dân yếu ớt tức là cả nước yếu ớt, mỗi một người dân mạnh khỏe là cả nước mạnh khỏe đã trở thành kim chỉ nam xuyên suốt hơn tám thập kỷ qua, gắn chặt vận mệnh của ngành thể thao với sự hưng vong của dân tộc.
Mắt xích không thể thiếu trong chiến lược phát triển bền vững
Nhìn vào bức tranh tổng thể của đất nước hiện nay, vai trò của thể thao đã vượt ra ngoài khuôn khổ của những sân vận động hay nhà thi đấu. Lĩnh vực này đang đan xen chặt chẽ với các trụ cột phát triển kinh tế, giáo dục và ngoại giao. Thể thao học đường, vốn được coi là “cái nôi” hình thành nhân cách và thể chất, đang đóng vai trò then chốt trong việc thực hiện mục tiêu giáo dục toàn diện: Đức – Trí – Thể - Mỹ. Thông qua các kỳ Hội khỏe Phù Đổng hay Đại hội thể thao học sinh Đông Nam Á, thể thao đã trở thành phương thức giáo dục ý chí, tính kỷ luật và tinh thần tập thể cho thế hệ trẻ – những chủ nhân tương lai sẽ đưa Việt Nam vươn ra thế giới.

Thể thao còn thể hiện giá trị nhân văn sâu sắc thông qua việc thúc đẩy bình đẳng giới, tạo điều kiện cho phụ nữ khẳng định năng lực và vị thế của mình
Bên cạnh đó, thể thao còn là một công cụ ngoại giao tinh tế và hiệu quả. Những chiến thắng vang dội trên đấu trường quốc tế không chỉ mang về những tấm huy chương, mà còn góp phần quảng bá hình ảnh một Việt Nam năng động, hòa bình và phát triển. Sự kết nối thông qua thể thao giúp xóa nhòa những rào cản chính trị, tăng cường sự hiểu biết lẫn nhau giữa các quốc gia, từ đó tạo dựng môi trường thuận lợi cho hợp tác kinh tế và hội nhập sâu rộng. Đặc biệt, trong bối cảnh hiện đại, thể thao còn thể hiện giá trị nhân văn sâu sắc thông qua việc thúc đẩy bình đẳng giới, tạo điều kiện cho phụ nữ khẳng định năng lực và vị thế của mình, góp phần xây dựng một xã hội công bằng và văn minh.
Bước ngoặt từ những quyết sách mang tính cách mạng
Bước vào giai đoạn 2025-2026, ngành thể thao Việt Nam đang đứng trước một cuộc chuyển mình lịch sử, từ sự thay đổi trong tư duy quản lý đến những chính sách đãi ngộ cụ thể. Ngành thể thao Việt Nam đã nhận diện rõ những thách thức từ sự chững lại của thể thao thành tích cao tại các đấu trường như ASIAD hay Olympic để đưa ra những điều chỉnh kịp thời. Quyết định số 1189/QĐ-TTg về Chiến lược phát triển TDTT đến năm 2030, tầm nhìn đến năm 2045 là một minh chứng cho thấy sự quan tâm sâu sắc của Đảng và Nhà nước. Chiến lược này không chỉ đặt ra những mục tiêu cụ thể về tỷ lệ dân số tập luyện hay thứ hạng huy chương, mà còn nhấn mạnh vào việc chuyển đổi số, ứng dụng khoa học y sinh và chuyên nghiệp hóa ngành công nghiệp thể thao.
Điểm sáng rực rỡ nhất trong bức tranh chính sách gần đây chính là sự ra đời của Nghị định 349/2025/NĐ-CP. Đây thực sự là một “cú hích” mang tính đột phá, giải quyết bài toán cốt lõi về đời sống cho những người làm nghề. Việc nâng cao toàn diện chế độ dinh dưỡng, tiền lương và đặc biệt là các chính sách hỗ trợ đặc thù cho vận động viên nữ, hỗ trợ đào tạo nghề sau giải nghệ đã tạo ra một tấm lưới an sinh vững chắc. Chính sách này giúp các huấn luyện viên và vận động viên trút bỏ được gánh nặng cơm áo, để họ có thể dồn toàn bộ tâm trí và sức lực cho việc chinh phục những đỉnh cao mới.

Thể thao còn là một công cụ ngoại giao tinh tế và hiệu quả, góp phần quảng bá hình ảnh một Việt Nam năng động, hòa bình và phát triển
Song song với đó, các Nghị quyết về phát triển kinh tế tư nhân đã mở ra một cánh cửa mới cho việc xã hội hóa thể thao. Thể thao không còn là một lĩnh vực tiêu tốn ngân sách mà đang dần chuyển mình thành một ngành dịch vụ có sức hút đầu tư lớn, mang lại lợi ích kinh tế thực chất và đóng góp vào GDP của đất nước. Việc huy động các nguồn lực xã hội, sự tham gia của các doanh nghiệp vào đào tạo trẻ và tổ chức sự kiện chuyên nghiệp đang tạo ra một hệ sinh thái thể thao bền vững và năng động hơn bao giờ hết.
Hướng tới tương lai: Kỷ nguyên vươn mình
Nhìn về phía trước, thể thao Việt Nam đang mang trên vai sứ mệnh to lớn trong “Kỷ nguyên vươn mình của dân tộc”. Từ những thành công của Bóng đá, sự trỗi dậy của các môn Bơi, Bắn súng hay võ thuật…, chúng ta thấy rõ rằng con người Việt Nam không thiếu tài năng và ý chí. Điều còn thiếu là một bệ đỡ thể chế mạnh mẽ và một chiến lược đầu tư xuyên suốt, vốn đang được hiện thực hóa qua những quyết sách gần đây.

Mục tiêu đưa Bóng đá nam vào hàng top châu Á hay giành huy chương tại các kỳ Olympic không còn là những giấc mơ xa vời
Mục tiêu đưa Bóng đá nam vào hàng top châu Á hay giành huy chương tại các kỳ Olympic không còn là những giấc mơ xa vời nếu chúng ta tiếp tục kiên trì con đường đầu tư bài bản, khoa học và nhân văn. Thể thao sẽ tiếp tục là sợi dây gắn kết khối đại đoàn kết dân tộc, là nguồn cảm hứng cho sự tự hào quốc gia và là nền tảng sức khỏe cho một Việt Nam thịnh vượng. Với sự đồng lòng của toàn xã hội, từ những phong trào rèn luyện thân thể tại cơ sở đến những đấu trường đỉnh cao quốc tế, ngành thể thao chắc chắn sẽ cất cánh, xứng đáng với niềm tin của Chủ tịch Hồ Chí Minh và kỳ vọng của nhân dân trong thời đại mới.
A.T, ảnh tư liệu, AFP, TTVN